"Tôi tên Lưu Tranh, bởi vì đêm có mặt tôi mẹ tôi đã mơ thấy một nhỏ diều giấy bay lang thang. Bạn đã từng mất diều chưa? Hồi nhỏ tôi làm mất rất rất nhiều diều, đến cuối cùng cũng chẳng biết chúng đã bay đi đâu nữa."

"Đã từng mất rồi."

"Bạn tìm lại được nó không?"

"Đã tìm được rồi, nhưng không nhặt về nữa."

"Tại sao vậy?"

Tại sao? Tại sao ư? Cô nghĩ mãi cũng không thể hiểu vì sao tìm thấy rồi lại không nhặt về nữa, đợi đến khi cô nghĩ ra, cô lại đánh mất nhỏ diều rất quan liêu trọng của mình, cô cũng tìm thấy nó, nhưng thực sự không nhặt về nữa.

Bạn đang xem: Nghe nói em thích tôi

Trong tim mỗi người đều có một ngôi sao sáng, thỉnh thoảng, vào một đêm cô đơn nào đó, sẽ làm sáng lên những hồi ức mơ hồ.

Dòng chảy trong tim Nguyễn Lưu Tranh là một dải Ngân hà.

Nó thuộc về đôi mắt giống như những ngôi sao đang vỡ vụn vào dải Ngân hà của một người đàn ông.

Anh rất ít cười, nếp nhăn giữa chân mày giống như đã được khắc trên trán anh.

Khoác trên người chiếc áo blouse trắng sạch sẽ và vuông vức, trong túi áo luôn cài thêm nhì chiếc bút. Khi anh lấy bút viết chữ, mí mắt cụp xuống, lông mi rất rất dài.

Anh có một đôi tay đẹp, chắc hẳn là bởi quanh năm cầm dao phẫu thuật nên ngón tay cũng lạnh như dao.

Anh không thích nói chuyện, thỉnh thoảng chỉ nói vài câu, cũng không bao giờ lớn tiếng, giống như khe nước trầm tĩnh chảy trong đêm sao sáng lạnh lẽo, dư âm có thể ở lại nhưng lại buốt giá.

Cô dùng rất nhiều năm để yêu anh, cũng lại dùng rất nhiều năm để quên anh.

Xem thêm: Xu Hướng Giải Trí Của Giới Trẻ, Xu Hướng Việc Làm Của Giới Trẻ Hiện Nay

Sau đó, thời gian làm mờ đi hình dáng anh, cô đứng dưới bầu trời nơi đất khách cố gắng nhớ lại, dường như không thể chắp vá được diện mạo rõ ràng của anh, chỉ nhớ ngôi sao trong ánh mắt anh, rất đẹp, rất lạnh.

Cô từng nghĩ rằng, để quên đi một điều gì đó là một chuyện không khó, mãi đến sau này, lúc anh nói "Lưu Tranh, quên tôi" cô mới biết, có những người, chỉ sợ dùng cả một đời cũng không thể quên được.

Dòng chảy của thời gian và những ngôi sao, mãi mãi như ban đầu.

Cho dù sao băng rơi xuống, cũng chỉ còn lại mối tình thắm thiết của một mình cô.

"Em là Lưu Tranh?"

"Vâ...vâng."

"Nghe nói em thích tôi?"

"Hả...vâng.....em....nhưng mà....."

"Vậy chúng ta kết hôn đi."

"Hả. Được ......á?"

Câu chuyện bắt đầu từ đây, vậy đến lúc nào sẽ kết thúc.

Hết chương 1.

Chương 2: Nho chín rồi

Sân bay.

Một tay Nguyễn Lưu Tranh gọi điện thoại, tay tê kéo theo vali hành lý bước đi vội vàng.