TNV - Hà Nội có nhiều mùa để nhớ nhưng có lẽ rằng khi viết về Hà Nội, bên thơ nào cũng để dành cho mùa thu những cảm tình đặc biệt. Mùa thu Hà Nội cũng đều có một độc quyền đẹp tốt nhất trong thơ trần Văn Cường.


Có một thành phố đã đến thơ văn, nhạc họa một phương pháp tự nhiên, nhiều màu sắc và các cảm xúc, ấy là Hà Nội. Nói như các văn nghệ sỹ thì thủ đô đã khiến cho các nhạc sĩ, thi sĩ, họa sỹ “tốn văn, tốn chữ, tốn nhạc, tốn màu”. Mọi người nghệ sĩ bao gồm một cách rất riêng biệt để thổ lộ tình yêu so với Hà Nội, nai lưng Văn Cường cũng vậy. Anh không có mặt và to lên sống Hà Nội, trên đây chỉ là 1 trong địa danh anh bước tới trong một vài lần công tác làm việc nhưng Hà Nội đang trở thành niềm yêu thương nỗi nhớ trong anh. Bài bác thơ “Hà Nội - tình yêu và nỗi nhớ” được ra đời từ những xúc cảm ấy.

Bạn đang xem: Hà nội tình yêu và nỗi nhớ

*

Tác trả Trần Văn Cường

Mở đầu bài thơ, tác giả viết:

Hà Nội ơi!

Ta xa nhau mấy độ thu rồi

Hương hoa sữa vẫn nồng thắm góc phố

Nghe hương thơm cốm phảng phất về trong gió

Tóc em cất cánh biết mấy xuân ngời

Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết: “Khi ta ở chỉ với nơi đất ở/ khi ta đi đất bất chợt hóa vai trung phong hồn”. Không hẳn ngẫu nhiên họ nhớ thương, quyến luyến một địa danh nào đó nếu như nó không đính thêm với hầu hết kỷ niệm của riêng biệt mình. Trần Văn Cường giữ hộ tình yêu so với Hà Nội vì ở đó gồm có kỷ niệm rất đẹp về 1 thời anh đã từng mộng mơ.

Câu cảm thán “Hà Nội ơi!” không chỉ là tiếng hotline mà còn là một tiếng lòng người sáng tác khi nỗi nhớ kìm nén bỗng nhiên bật buộc phải thành lời. Người sáng tác sử dụng ngày thu làm đối chọi vị giám sát có tính biểu trưng về thời gian. Nhân vật dụng trữ tình trong bài xích thơ này sẽ không nhớ nổi thời hạn chia xa cô gái ấy là bao lâu, “mấy độ thu rồi” không hẳn là thời gian cụ thể, nhưng có lẽ rằng thời gian ấy sẽ lùi vào thừa khứ xa xôi lắm, với hai fan đã xa nhau từ rất rất lâu rồi. Với nỗi ghi nhớ cũng cần thiết nào đong đếm bằng thời hạn cụ thể. Câu thơ, bởi vì thế, càng giàu xúc cảm hơn dựa vào tài khéo léo sử dụng ngữ điệu ước lượng của tác giả.

Hà Nội có không ít mùa để nhớ nhưng chắc rằng khi viết về Hà Nội, công ty thơ nào cũng để dành cho ngày thu những tình yêu đặc biệt. Mùa thu Hà Nội cũng có một độc quyền đẹp duy nhất trong thơ trần Văn Cường. Vào “Hà Nội - tình yêu với nỗi nhớ”, ta thấy một ngày thu Hà Nội nữ tính mà lay động, dìu dịu mà sâu sắc với hoa sữa thơm hương thơm “nồng nàn góc phố”, với hương cốm thoảng về trong gió heo may. Chỉ điểm sang 1 chút thôi cơ mà mùa thu hà nội đã hiện hữu với bao hình hình ảnh đặc trưng qua ngòi cây viết đặc tả tinh tế và sắc sảo của tác giả. Và trên dòng nền đó, hình hình ảnh “em” đang hiện lên cùng với bao sắc xuân ngời đầy sức sống.

Để rồi ký ức về em lại hiển thị trước mắt nhân đồ dùng trữ tình: kia là rất nhiều kỷ niệm thuộc em dạo bước quanh phố phường Hà Nội, ngắm hồ hết cánh hoa sưa trắng tinh khôi vương bên trên mái chùa Một Cột, để những lần nhớ thủ đô hà nội là các lần “anh” lại thêm ngơ ngẩn đắm ngập trong vẻ đẹp của hoa sưa, nhằm sống lại các kỷ niệm ngọt ngào và lắng đọng với “em”. Nhớ các chiều thu sánh vai em rải bước bên hồ tây lộng gió, nhớ lời thề trao nhau giữa chiều tối tím hoàng hôn. Ta thấy, bí quyết lựa chọn không gian và thời gian của nai lưng Văn Cường ngơi nghỉ đây đều rất “tình”:

Em và lắng đọng sánh bước bên anh

Hoa sưa vương vãi mái miếu Một Cột

Phút thẹn thùng làn môi xinh e ấp

Trao hứa thề giữa chiều tím hoàng hônTôi đặc biệt thích câu thơ “Hoa sưa vương vãi mái chùa Một Cột”. hà nội đã lấn sân vào thơ của è cổ Văn Cường thật tinh tế! chưa phải là hoa sưa “rụng” hay hoa sưa “rơi” nhưng mà là hoa sưa “vương’. “Vương” vừa là hễ từ, vừa là tính từ, vừa hữu hình lại vừa vô hình, rất cân xứng để diễn đạt cảm xúc, tốt nhất là những xúc cảm gợi cần từ kỷ niệm, khiến cho tất cả những người đọc cũng cùng hưởng niềm xung khắc khoải, nhung nhớ với nhân đồ trữ tình.

Xem thêm: Bệnh Viện Đa Khoa Nam Sài Gòn : Có Tốt Không? Chia Sẻ Kinh Nghiệm Đi Khám

Và ta thấy, từng khổ thơ vào bài đều phải có sự hiện diện của “em”. Nhớ thủ đô là bởi tất cả hình trơn em, bao gồm tình em. Mang đến nên, tác giả đã đặt nhan đề bài thơ là Hà Nội - tình yêu cùng nỗi nhớ là do lẽ đó.

Ở bài bác thơ này, mạch cảm giác được nai lưng Văn Cường diễn đạt trên trục thời gian tuyến tính: đông đảo ngày bên em - ngày chia ly nhau - và hiện tại khi “em” chỉ từ trong cam kết ức. Mỗi khổ thơ, từng khúc đoạn thời gian ấy gắn thêm với một nỗi niềm, một cảm giác riêng. Nếu quá khứ - các ngày mặt em quay trở lại trong hoài niệm của người sáng tác về các kỷ niệm lắng đọng thuở ban đầu: “phút thẹn thùng làn môi xinh e ấp” thì ngày chia tay nhau lại chìm vào cảm hứng lưu luyến, vấn vương:

Anh đi xa mang theo dáng Thủ đô

Cả dáng vẻ em chiều chiều bỡ ngỡ

Bài thơ xưa anh viết còn dang dở

Của tình yêu khờ dở hơi tuổi đôi mươi

Đọc nhì câu thơ đầu của khổ thơ này, bất chợt khiến cho tôi ghi nhớ tới câu thơ “Đêm mơ tp. Hà nội dáng kiều thơm” (Tây tiến) trong phòng thơ quang Dũng. Bên cạnh đó Hà Nội và đàn bà luôn phía bên trong mối liên quan của tín đồ nghệ sĩ bởi sự yêu kiều, thơ mộng. Dáng em cùng dáng thành phố hà nội đã theo nhân trang bị trữ tình mang lại suốt cuộc đời: “Hà Nội cùng em theo suốt cuộc đời tôi”. Nhị câu sau tác giả nhắc đến những kỷ niệm siêu đẹp qua sự dang dở của bài thơ anh viết thời xưa và qua ái tình thuở đôi mươi. “Thuở đôi mươi” là một trong những cụm từ bỏ phiếm chỉ, để nói lên độ tuổi đẹp nhất, sung sức tốt nhất của tuổi trẻ, và tình ái giữa anh và em vẫn còn khờ dại, lời tỏ tình vẫn còn đó dang dở bởi thời trước anh không dám giãi tỏ hết cùng em cũng giống như bài thơ anh viết tặng ngay em năm nào. Nhưng chính vì còn dang dở mà lại nó bắt đầu đẹp, bắt đầu đầy sự tiếc nuối trong anh lúc “em” chỉ còn là nỗi nhớ, chỉ với là niềm lưu luyến mãi khôn nguôi.

Bài thơ khép lại bằng những cảm xúc ngọt ngào, nồng nàn, ngọt ngào trong trung tâm hồn nhân đồ dùng trữ tình với niềm mong ước giản 1-1 nhưng rất chính đáng là một ngày được sánh bước cùng em ôn lại ký kết ức thuở thuở đầu trên miếng đất hà thành tươi đẹp:

Ta trao em vị ngọt trong lành

Con phố bé dại lưu lời thề lề mề dại

Nồng nàn môi em, nồng nàn tim ta mãi

Ước một ngày về vùng cũ thuộc em

“Hà Nội - tình yêu với nỗi nhớ” vẫn đưa fan đọc chìm vào dòng ký ức, được sống ngưng trệ và cảm thấy một thủ đô trữ tĩnh, lặng bình, với ngày thu lãng mạn, cùng với 36 phố phường vọng về trong kế hoạch sử, cùng với tháp rùa cổ xưa soi trơn xuống hồ gươm và trên hết là tình yêu trong trắng thuở trăng tròn của nhân vật trữ tình.

Đọc bài thơ “Hà Nội - tình yêu và nỗi nhớ” của nai lưng Văn Cường, chắc hẳn mỗi tín đồ sẽ kiếm được cho bản thân một xúc cảm bình yên, sâu lắng và đặc biệt là nhìn thấy bóng dáng của bản thân trong đó. Bài bác thơ bước vào lòng bạn một giải pháp tự nhiên, ấn tượng, chất đựng nhiều cảm giác về cảm xúc lứa đôi và một tình yêu da diết, vĩnh hằng so với “Thành Phố vày Hòa Bình” - tp hà nội ngàn năm văn hiến của chúng ta.

Tôi cho rằng những vần thơ này đang “sống mãi cùng với thời gian” bởi sự mới mẻ về văn bản và cách thực hiện từ ngữ tương tự như dụng ý thẩm mỹ và nghệ thuật tài tình của tác giả Trần Văn Cường.