Những ai đến chợ Bà Hoa (đường è Mai Ninh, quận Tân Bình, tp Hồ Chí Minh) cũng phần nhiều cảm dấn hồn quê thấm đượm bâng khuâng trong từng món ăn đặc sản, phong thái ứng xử chân chất cũng giống như cách phạt âm sệt sệt âm nhan sắc địa phương xứ Quảng. Người bán lẫn người mua gắn bó với chợ không chỉ có để giao thương mà còn gửi đến những mẩu chuyện gói ghém thương ghi nhớ của tâm hồn xa xứ.

Bạn đang xem: Chợ bà hoa đường võ thành trang

*
Bánh tráng được nướng bởi lửa than ngay tại chợ Bà Hoa để xuất bán cho người dân, du khách. Ảnh: K.M

Thương ghi nhớ hồn quê

Tự dưng thèm quay queo quắt món bánh tráng cuốn làm thịt heo. Vậy mà ghé cửa hàng nọ tiệm kia khắp tp sài gòn vẫn cảm giác chưa thỏa mãn cái vị vị trí đầu lưỡi. Chẳng bắt buộc vì món tiêu hóa hay dở mà do thiếu miếng bánh tráng Đại Lộc dẻo dai thơm vị gạo quê đặc trưng của bánh tráng cuốn làm việc miền Trung. Ai biểu thèm đưa ra vị quê nhà, rồi lặn lội quá quãng đường gần 20km tự huyện huyện bình chánh đến chợ Bà Hoa. Ngôi chợ có cái thương hiệu “hành chính” là Chợ Phường 11 cũng nhiều chủng loại mặt hàng như bao ngôi chợ khác tuy thế “vang danh” nhờ vào ăm ắp sệt sản miền trung khó tra cứu thấy ở sài Gòn.

Chỉ bắt đầu đặt chân nơi dãy sản phẩm trước cổng chợ, mắt đã ươn ướt khi phát hiện những điều thân thương, từ lọ mắm ruốc, mắm nêm… mang đến sợi mì Quảng, mẫu bánh thuẫn… được thu xếp bắt mắt. Chợ không thực sự rộng, dạo bước chừng mười lăm, nhị mươi phút là hết vòng. Nhưng bước đi của tín đồ con xa quê nhiều nhung nhớ cứ bịn rịn chẳng nguôi, nhẩn dơ bẩn ngắm nhìn bao nhiêu vòng vẫn không thỏa.

Nếu phía không tính thơm nức hương thơm mắm đặc thù xứ biển thì bên trong chợ lại nhẹ nhẹ hương thơm bánh đang được nướng trên những phòng bếp than đỏ lửa. Giữa những chồng bánh tráng đủ loại: Bánh mè trắng, bánh mè đen, bánh tráng đường, bánh tráng dừa… được treo cao khá rất đẹp mắt, quán nào cũng sắp xếp không khí để kê một hoặc nhị lò than nhỏ. Chợ vắng tanh thì tranh thủ nướng bánh tráng, đổ bánh thuẫn; khách mang lại thì ngơi tay, lựa cái bánh ngon độc nhất gói lại. Form cảnh bình dị mà ấm cúng này luôn khiến nhịp chân ngang qua trì trệ dần để ngắm nhìn. Tín đồ lần đầu tiên nhìn thấy thì trầm trồ ngạc nhiên, fan đã không còn xa lạ thì nghèn nghẹn đụng vào ký kết ức…

Ghé một quầy hỏi mua bánh tráng Đại Lộc, người chủ sở hữu quán tiếp nhận khách với nụ cười hiền hậu. Xấp bánh hai mươi ngàn nhưng mà ăm ắp câu chuyện. Chị tên Nguyễn Thị Bông (SN 1979), quê Quảng Ngãi, lấy ông xã người Quảng Nam. Gia đình ông xã gắn bó cùng với quầy bánh tráng sinh sống chợ Bà Hoa vẫn hơn 20 năm. Không chỉ nhỏ lẻ ở chợ, gia đình chị còn nướng mấy trăm bánh hàng ngày tại nhà để giao sỉ. Từ ngày về làm cho dâu, chị được “truyền nghề” rồi cũng mang lòng thương yêu thức dân dã này. Cũng vì thương, phần đa đặn mỗi tinh mơ, chị có mặt nơi góc chợ, sáng thì đổ bánh thuẫn, chiều thì nướng bánh tráng. Không chỉ là vì loại bánh tráng nướng tại nơi nóng giòn thu hút nhiều du khách mà còn bởi niềm sung sướng được thả mình vào không gian dạt dào hồn quê.

Nghĩa tình xa xứ

Cũng như chị Bông, những năm qua, vị trí đây là add thân thương của các người nhỏ miền Trung. Sản vật không còn là thứ giao thương mua bán mà biến vật giữ hộ trao mong ước, trọng tâm tình. Người cung cấp thương nhớ buộc phải giữ gìn ký ức khu vực chôn nhau cắt rốn qua từng món nạp năng lượng bình dị, tự vị ngọt của kẹo mè xửng, bánh in, bánh ít, bánh tổ…, vị mặn của những loại mắm, vị nồng cay của ớt sừng, củ nén, đến những món đặc sản nổi tiếng như bánh đập, mít trộn… bạn xa quê kẹ chợ nạp năng lượng dĩa bánh bèo, bánh thanh lọc hay cài lọ mắm, hũ ớt… đậm đà vị quê để dành mỗi một khi nhớ nhà. Mặc dù người cung cấp hay người mua, phần đông thèm nghe cái giọng quê hương nằng nặng mà da diết nghĩa tình đề nghị gắn bó với khu vực đây.

*
Nhiều các loại đặc sản miền trung được bày cung cấp ở chợ Bà Hoa. Ảnh: K.M

Như bà Võ Thị Tiên (69 tuổi) đã chiếm hữu cả quãng tx thanh xuân đến hiện giờ – rộng 40 năm – sống ngôi chợ này. Biết khách là đồng hương, ánh mắt bà ánh lên nét rạng ngời, cười cợt khoe: “Quê tui cũng quanh đó đó đó, quê người mẹ ở Duy Xuyên (Quảng Nam), còn quê thân phụ ở Cẩm Lệ (Đà Nẵng). Cứ hai, cha năm, tui lại tranh thủ về quê chơi, thăm bà con, họ hàng”. Xa xứ nhưng mà không xa hồn quê, cha mẹ bà tranh thủ lúc từ từ dạy con gái làm món này, món kia để đời sau luôn nhớ nguồn cội. Ẩm thực lạ mắt của quê hương ban đầu chỉ gói gọn trong mâm cơm mái ấm gia đình rồi phát triển thành kế sinh nhai của anh chị từ khi nào chẳng rõ.

Xem thêm: Cách Tính Điểm Trung Bình Môn Cấp 2, Please Wait

Mà chẳng riêng rẽ bà, chợ Bà Hoa đang trở thành nơi “cưu mang” nỗi ghi nhớ của bao lớp rứa hệ người con miền Trung. Theo bà Tiên, gần nửa chợ Bà Hoa là người miền Trung. Nửa đời tín đồ vui bi thiết cùng ngôi chợ này, bà Tiên bảo, fan Quảng vẫn giữ chiếc tính “hay cãi” nhưng chẳng mấy lúc để bụng. Cãi đó rồi cười đó. đến dù sản phẩm giống nhau, những người bán vẫn luôn yêu thương, đùm bọc như phong thái chân chất nuốm hữu. Chợ đông khách hàng thì phân tách nhau cái ghế, chiếc bàn; chợ vắng khách hàng thì phân tách nhau câu chuyện, kỷ niệm. Vui tuyệt nhất là số đông hôm tất cả người trở lại viếng thăm quê trở vào, chợ xốn xang hẳn bởi ai ai cũng tíu tít hỏi thăm. Cứ thế, người với người, tựa nương nhau cơ mà sống từ thời buổi này qua tháng khác.

“Hồi này còn trẻ, còn sức, quán ăn uống của tui rộng lớn và các món lắm. Giờ đồng hồ già rồi, chỉ loay hoay với quầy nhỏ nhỏ như ri ở 1 góc chợ, chào bán ít bánh lọc, bánh gói, mít trộn, bánh đúc… thế mà hôm nào ko ngồi chợ được, lòng cồn cào như có kiến cắn…”, giọng bà nghèn nghẹn. Bỗng dưng bà thẫn thờ, ngắm nhìn và thưởng thức món quê trước khía cạnh mà hai con mắt ươn ướt. Hồi lâu, bà thủ thỉ: “Năm nay tui tính về quê mà lại trúng dịch Covid-19 phải lỡ hẹn…”.

Là khách “ruột” của khu chợ này, anh è cổ Đình Hoàng (SN 1979, trú quận Tân Bình, quê Đại Lộc, Quảng Nam) kể chiều nào cũng thường ghẹ chợ sau giờ đi làm về, lúc thì download bánh gói mang đến con, khi thì sở hữu nén tươi, bánh tráng, sợi mì Quảng… mang đến vợ, cũng có thể có khi chẳng tải gì. “Nhà tôi cũng vừa mới đây nên tôi ưng ý ngang qua chợ, chạy xe một vòng nhằm nghe thanh âm “răng, tê, mô, rứa”, xuất xắc “boa mươi boa ngàn” quánh sệt. Xúc cảm bao nhiêu mệt tuồi sau ngày dài thao tác đều vơi đi siêu nhiều…”, anh Hoàng hồ hởi nói. Vừa bẻ miếng bánh tráng xúc mít trộn, em Nguyễn Lê Thục Nhi (SN 2001, sinh viên Trường Đại học kinh tế tài chính – Luật tp Hồ Chí Minh, quê Đà Nẵng) vừa phấn khởi chia sẻ: “Em trọ học ở làng đh tại quận Thủ Đức.

Cuối tuần, các bạn em rủ lên chống trọ làm việc quận q. Bình thạnh chơi, rồi hai đứa dẫn nhau cho đây sau khoản thời gian nghe nhiều người dân giới thiệu. Em phù hợp lắm, cứ như đã đi chợ sinh sống quê, bởi đi đâu cũng nghe giọng Quảng. Nhị đứa ăn từ bánh tráng đập, bánh xèo sang mang lại mít trộn mà lại vẫn chưa đã thèm, còn tính download ít mắm ruốc, mắm nêm về để dành nấu ăn. Biết chợ rồi, lúc nào rảnh, em đã lại lép chơi mang lại đỡ nhớ nhà…”.

Quán nhỏ, ghế giáp ghế, gần như người lạ lẫm bỗng như thân quen, chuyện nối chuyện. Vào thanh âm nhộn nhịp, thiên nhiên đâu đó văng vẳng bài hát Mưa chiều khu vực miền trung (nhạc sĩ Hồng Xương Long) đầy thổn thức do ca từ khá nhiều cảm xúc: “Miền Trung khu đất bồi phù sa/ Người khu vực miền trung gian khó những đời qua/ Từ lúc anh xa quê nhà, từ đó em nhớ ý muốn người xa…”. Vài người xong xuôi nhâm nhi lầm bầm hát theo, vài bạn mắt ươn ướt thả hồn xa xăm. Hầu hết giai điệu domain authority diết gợi nhớ ký ức càng khiến cho lòng người xa xứ thêm nhức đáu, răng nhưng mà thương, cơ mà nhớ!

Trước khi có chợ Bà Hoa, khu bảy hiền tower (quận Tân Bình, thành phố Hồ Chí Minh) khét tiếng với làng dệt bởi những dân cư Quảng nam giới vào lập nghiệp từ trong năm 1957-1958. Sau này, địa điểm đây triệu tập nhiều bạn di cư tự miền Trung, nhất là người xứ Quảng (Quảng Ngãi, Quảng Nam, Quảng Trị, Quảng Bình), sản xuất thành xã hội người miền trung đông duy nhất ở sài Gòn. Nhiều người dân tại chỗ này cho hay tên thường gọi chợ Bà Hoa tưởng niệm người phụ nữ gốc Bắc yêu quý ẩm thực miền trung nên mua đất, thành lập và hoạt động chợ từ những năm đầu những năm 1970.

KHA MIÊN