- Em định bắt cá nhì tay đấy à?- Anh nói gì cơ? Chi quay trở lại tròn xoe mắt nhìn Quân.- không hẳn à, đưa một tay đây anh giữ, ko thì em té xuống hồ nước bây giờ.- Hì hì.

Bạn đang xem: Bắt cá hai tay em diễn hay lắm

Không cần, cứ kệ em.. Em cứ phù hợp bắt cá nhì tay đấy. Nói rồi chi huơ huơ tiếp dòng lưới con con..
*
Quân nhìn dòng dáng nhỏ dại con của Chi bên mép nước, chẳng nói được gì chỉ biết cười trừ. Anh ở lên bãi cỏ mặt hồ. Cuối chiều, đông đảo đám mây trắng chuyển dần sang màu mỡ gà, khía cạnh trời như quả cầu lửa rực đỏ một góc trời. Gió thổi mạnh mẽ hơn, đám lau sậy uốn mình trong gió, rung rung gần như bông vệ sinh trắng xóa. Sát đấy, sen đang tàn, chỉ với lại đông đảo gương sen xa bờ, thay vào chính là hoa súng nở rộ. Hồng, trắng, rubi chen nhau nở thân hồ như những cô gái yểu điệu váy đầm áo đang tạo vẻ nơi xa xa. Liếc chú ý phía Chi, Quân lại mỉm cười. Bỏ ra vẫn đang chú ý hớt hớt phương diện nước. Cô nàng ấy, chẳng điệu đà mà luôn xinh tươi. Chi không đam mê những bộ váy diêm dúa, mặc dù khi mặc lên, trông cô không không giống một con búp bê dễ thương. Nụ cười cô lúc nào thì cũng sáng với trong, giọng nói lanh lảnh nhưng lại lại xứng đáng yêu. Cô gái ấy tốt nói với Quân rằng ” Đẹp cũng để triển khai gì, đẹp nhất quá lại có người yêu, em ko thích.”- Anh ơi, em vớt được cá thiệt này! Nà ná na… na na… bỏ ra cho cá vào loại cốc nhỏ dại bên cạnh rồi chạy đến phía Quân. – Anh quan sát này, bụng nó white color bạc dễ thương chưa.?- quán triệt anh thì chẳng gồm con nào đáng yêu và dễ thương hết!- Anh đúng là… đểu…! Đưa lọ nước kia đây, em thả cá vào cho.- Ơ, cho anh thật à… con cháu nhà ai cơ mà thảo thế.- Xí… anh đừng gồm tưởng bở, em nhưng lừa nhận thêm vài con nữa thì mới có thể cho anh. Nói chấm dứt Chi lại chạy mang đến mép nước.- Thôi, anh không đem cá nữa đâu (lấy em là được rồi – nói thầm), về đi em, gió lạnh, dễ dàng cảm lắm.Chi chẳng thèm trả lời, tay cầm loại lưới nhỏ tuổi hớt hớt.****- Em tài giỏi bắt cá thật! Quân chú ý mấy bé cá bụng white mà bỏ ra đưa cho, khẽ lẩm bẩm.- tín đồ em còn bắt được nữa là cá!- Ừ, một tay vài bé cá… Á… .Quân kêu khẽ, anh chú ý xuống cổ tay, một vệt tím nhỏ.- Anh nói cái gì đấy…- Anh chơi thôi mà, gì cơ mà em véo anh mang lại tím cả tay cố gắng này.- chũm là nhẹ đấy. Chi vùng vằng loại bỏ trước.- Chi… .!****- Chi…! Làm tình nhân anh nhé!- Anh vừa bảo em bắt cá nhì tay cơ mà.- Anh trêu thôi, em giận thật đấy à?- Em không ham mê trêu như vậy… .- Làm tình nhân anh nhé… .- Em… .Chi chưa nói hết câu, Quân vẫn đặt nụ hôn dìu dịu lên trán cô.- Anh hóng câu trả lời của em… tiếng thì đi ăn uống đã, anh đói lắm rồi.- với cả mấy bé cá này à?- tất cả sao đâu. Em thích ăn gì?- Pi… … … … … … Pizzzzzza!- Đi… còn mong chờ gì nữa… .Quân gắng nhẹ bàn tay, kéo bỏ ra đi.Ba cuộc điện thoại tư vấn nhỡ. Hai tin nhắn. “Em đến lớp về chưa?”. “Sao em ko nghe vật dụng thế, phát âm được tin nhắn hotline lại cho anh.” đưa ra chuyển đồ vật sang yên lặng, rồi chú ý ngồi coi thực đơn.- Chị giao hàng ngoài tê vừa khen em xinh đấy!- Lại đùa… bỏ ra vẫn chú ý xem thực đơn.- À, thực tế chị ấy khen anh cùng với em rất đẹp đôi.- Anh lại trường đoản cú sướng. Em biết em nắm nào chứ.- anh chị dùng gì. Chị ship hàng nhẹ nhàng hỏi, ngắt song câu chuyện.- Pizza hải sản, kích thước trung. Soup con kê và soup ngô. Hai pepsi. Không còn rồi ạ. đưa ra nhanh nhảu nói.- về tối nay anh bắt buộc đi học.- Sao còn đi dùng kèm em làm gì.- nếu không thì em lại nhịn ăn vì chán ăn 1 mình à.- Ừ thì… .À cơ mà anh chuyên mấy con cá này cẩn thận, nó mà có mệnh hệ gì thì cứ cẩn trọng với em. Đôi đôi mắt gườm gườm thành mắt một mí ngộ mang đến lạ. Quân phì cười.- Anh còn cười, em nói thiệt đấy. Bỏ ra véo cổ tay Quân.- Em thiệt là bạo lực. Cố kỉnh nếu cá em nuôi bị tiêu diệt trước thì sao?- Thì… bỏ ra nheo mày… – Thì… anh bảo gì em cũng nghe.****- Em về cảnh giác nhé, hôm nay anh không chuyển em về được.- Anh tới trường ngoan đi, em đi vài bước nữa là về đến nhà rồi còn gì. Mà anh mang cả cá đến lớp Kinh tế học à?- Ừ, mang đến nó đi học cùng. Gắng nhé,bye em.- Bye anh.Chi bước đi, thỉnh thoảng cù lại, Quân vẫn sẽ đứng đó như chắc hẳn rằng Chi không gặp việc gì new đi về trường. Lao vào cánh cổng xanh cao lạnh lẽo ngắt. Chi rút điện thoại cảm ứng và bấm số.- Anh à, anh đang làm những gì thế?- Anh đã ở đài truyền hình.

Xem thêm: Csgt Bị Tố Gạ Tình Người Vi Phạm : Người Trong Cuộc Lên Tiếng

Em đi học về chưa? Sao lúc nãy anh call em ko nghe máy?- Em để tĩnh mịch nên ko nghe thấy chuông reo. Em vừa ngồi mặt Tây Hồ, gió lạnh bị đau nhức họng rồi nè. Chi giả vờ cái giọng khàn khàn.- Em bắt buộc giữ sức khỏe chứ, tí hon thì biết làm rứa nào.- Em bé thì anh đến siêng chứ sao. Anh bữa ăn chưa?- À, anh vừa ra cổng Bắc dùng với bạn rồi!- chúng ta nào? Gái tuyệt trai?- À… con trai… cũng có thể có con gái, tuy nhiên mà các bạn cũ cả mà… em chớ giận chứ. Khánh nói nhẹ, dỗ dành riêng Chi.- thật là bạn bình thường thôi chứ?- thiệt mà… Thôi anh làm việc nhé, tí kết thúc việc anh call cho em.- Dạ. đưa ra cúp máy, khẽ cười.Cô vừa mở cửa thì nhận ra tin nhắn “Bạn bè bình thường thôi, bé nhỏ yêu chớ giận nhé. Yêu thương em nhiều”. đưa ra nhìn cái vòng nhưng Khánh tặng, phía bên trong có mẫu chữ bé dại “Yêu Em”. Để ba lô lên ghế, bỏ ra đặt sống lưng lên giường. Trán cô tương đối nóng, chắc rằng cô bị lây truyền lạnh. đưa ra pha lấy ấm chè nóng. Trong những lúc chờ đợi, cô nhảy máy tính check mail. Không tồn tại gì sệt biệt. Mở vài bạn dạng nhạc không lời. Điện thoại lại tin báo nhắn đến. “Đi học chán quá, anh lại ghi nhớ em rồi”. “Chán vậy anh new nhớ em à”. đưa ra nhắn cấp tốc lại.Quân biết tin nhắn của Chi, bất giác cười. “Em và đúng là ngốc thật”Bỏ đường vào tách trà. Nhấp một ngụm, Chi ban bố nhắn rồi khẽ cười. Lừng chừng ai mới là người ngốc thật sự. “Anh học tập đi, em tương đối mệt, đi nghỉ ngơi đã, mai new làm bài tập”. “Ừ, em nghỉ ngơi đi. Uống nước nóng nhé ko viêm họng”. đưa ra lại nhắn tin khác mang lại Khánh “Anh bận thì cứ thao tác làm việc nhé, tí chưa phải qua vị trí em đâu, em khá mệt, đi ngủ đã”. “Sao vậy? Em nhỏ xíu à, tất cả cần dung dịch gì ko anh sở hữu qua?” “Thôi, em nằm một chút ít là được rồi.” “Ừ, vậy em nghỉ ngơi sớm đi, yêu em”.Khuôn mặt Khánh hiện hữu vẻ lo lắng khi nhận thấy tin nhắn của Chi. Từ bây giờ vì bận đi viết bài mà anh rời lớp sớm nhưng không kịp nói cùng với Chi, cả chiều ni cô ko bắt máy và lại ra Tây Hồ. Cô tuyệt ra đấy mỗi khi tâm trạng ko vui, lẽ nào cô giận anh?- Khánh ơi! nội dung bài viết về tân sinh viên ngừng rồi đấy, cậu mang đến in đi nhé.- Ừ! hoàn thành ngay đây. Công việc lại khiến Khánh bận rộn.****Chiếc đèn ngủ sáng đàng hoàng nhạt. Ôm gấu teddy, đưa ra chìm dần vào giấc ngủ. Giấc mơ chợp chờn đến mặt cô.- Sao em lại đối xử bởi vậy với anh? Khánh hét lên đầy giận dữ.Chi buông cấp tay thoát ra khỏi Quân. Cù sang nhìn Quân, Quân cũng nhìn Chi, ánh mắt đầy thắc mắc. – Anh ta là ai?Tiếng chuông điện thoại đánh thức chi khỏi giấc mơ. Tim cô đập trống ngực mạnh.- Em dậy chưa? Khánh thanh thanh hỏi.- Chưa…- Dậy thôi nào nhỏ xíu yêu. Ngoan. Dậy học bài, chiều tan học tập anh mang theo chơi.- Đi đâu ạ?- túng mật! Thôi anh đề nghị lên văn phòng khoa đây.- Vâng.